Trong bảy ngày vừa qua, một giao thức cho vay từng được định giá hơn hai tỷ đô la đã chứng kiến 40% thanh khoản rời đi. Không có hack. Không có lỗi hợp đồng thông minh. Không có cuộc tấn công quản trị nào. Chỉ là phần thưởng khai thác thanh khoản giảm dần rồi ngừng hẳn. Lập tức, những nhà cung cấp thanh khoản lớn nhất rút lui một cách trật tự. Không kịch tính, không hoảng loạn. Họ chuyển tiền sang một giao thức khác vừa ra mắt, với mức APR hứa hẹn 68%. Câu chuyện cũ, kịch bản cũ, và tôi đã nhìn thấy nó quá nhiều lần.
Kể từ DeFi Summer năm 2020, tôi tin rằng mô hình khuyến khích thanh khoản đã bị hiểu sai. Khi một giao thức mua người dùng bằng token, nó không tạo ra nhu cầu thực sự. Nó chỉ thuê sự hiện diện. Tôi đã viết điều này trong báo cáo nội bộ dài bốn mươi trang, khi còn làm việc tại quỹ Tel Aviv. Hồi đó, vài người gật gù đồng ý, nhưng dòng tiền vẫn đổ vào những trang trại APY cao.
Câu chuyện hôm nay bắt đầu từ một giao thức mà tôi gọi là "Yến" – không phải tên thật, nhưng đặc điểm thì giống hệt hàng chục dự án khác. Yến vận hành một thị trường tiền tệ, cho phép người dùng vay và cho vay tài sản kỹ thuật số. Từ tháng Chín năm ngoái, Yến tung ra chương trình khuyến khích token để thu hút thanh khoản. APY cho khoản vay stablecoin lên tới 24%, và nhà cung cấp thanh khoản nhận thêm token YEN dưới dạng phần thưởng. TVL tăng vọt từ 300 triệu lên 1,2 tỷ đô la chỉ trong ba tháng. Các nhà phân tích gọi đó là một trong những cú thần tốc hiếm hoi của mùa đông crypto.
Nhưng nếu bạn nhìn kỹ vào số liệu on-chain, một điều gì đó không ổn. Dòng tiền vào chủ yếu đến từ các địa chỉ lớn, những địa chỉ này nhận token YEN rồi gửi ngay đến sàn giao dịch tập trung. Tỷ lệ doanh thu thực tế trên TVL chưa bao giờ vượt quá 2%. Phần lớn lãi suất người vay trả không đến từ hoạt động kinh tế thực, mà đến từ việc tái cầm cố tài sản đòn bẩy. Càng đào sâu, tôi càng thấy rõ rằng Yến đang trả tiền để vẽ nên con số ấn tượng.
Khi chương trình khuyến khích bước vào giai đoạn hai, phần thưởng giảm một nửa. APY hiệu dụng rơi từ 24% xuống còn 9%. Trong bốn ngày, 40% thanh khoản bốc hơi. Những nhà cung cấp thanh khoản lớn nhất không hề do dự. Họ tìm kiếm cơ hội tiếp theo ngay lập tức. Giá token YEN mất hơn 60% giá trị, kéo theo hàng loạt vị thế vay thế chấp bị thanh lý. Một vòng xoáy đi xuống cổ điển mà bất kỳ ai từng trải qua năm 2022 đều nhận ra ngay.
Điều khiến tôi bận tâm không phải là sự sụp đổ. Điều khiến tôi bận tâm là việc chúng ta vẫn gọi mô hình này là "tăng trưởng". Tôi đã thấy điều này lặp đi lặp lại trong gần hai thập kỷ quan sát thị trường – không chỉ trong crypto, mà còn trong tài chính truyền thống. Một doanh nghiệp bán sản phẩm dưới giá vốn để chiếm thị phần, rồi khi ngừng bù lỗ, khách hàng biến mất. Đây không phải là một chiến lược tăng trưởng; đó là một dự án bù đắp cho con số TVL.
Khung phân tích của tôi luôn bắt đầu từ thanh khoản toàn cầu. Khi M2 của các ngân hàng trung ương chính mở rộng, tiền tìm đến tài sản rủi ro, và DeFi hưởng lợi. Khi thanh khoản thắt chặt, như giai đoạn hiện tại, các giao thức có nền tảng doanh thu yếu sẽ bị phơi bày. Yến chỉ là một ví dụ. Tôi có thể kể tên ít nhất năm giao thức khác đang chạy cùng một vở kịch. Chúng khác nhau về tên gọi, nhưng cấu trúc động cơ lại giống hệt nhau đến từng chi tiết.
Bài học đầu tiên tôi học được từ vụ sụp đổ Terra-LUNA năm 2022, khi tôi mất bốn nghìn đô la vì tin vào câu chuyện của dự án, là hãy nhìn vào doanh thu thực tế. Không phải TVL. Không phải số lượng người dùng. Doanh thu thực tế – số tiền giao thức kiếm được từ phí mà không cần in thêm token. Nếu con số đó dưới 30% tổng lợi nhuận, mô hình đang chảy máu. Trong trường hợp của Yến, con số đó gần như bằng không trước khi phần thưởng được đưa vào.
Bài học thứ hai: cảnh giác với các dự án có độ phức tạp kỹ thuật quá cao mà không có lý do thuyết phục. Một vài tuần trước, tôi tham gia một buổi gọi với đội ngũ của một giao thức Layer 2 mới. Họ tự hào về hệ thống bằng chứng không kiến thức (zero-knowledge proof) với chi phí chứng minh hai đô la cho mỗi giao dịch. Người dùng trên mạng chính chỉ trả ba xu. Khoản chênh lệch đó, khoảng 1,97 đô la, được trợ cấp bởi quỹ dự trữ. Tôi hỏi chi phí này sẽ được chi trả như thế nào khi quỹ cạn kiệt. Câu trả lời là một sự im lặng kéo dài.
Chi phí chứng minh của các giải pháp ZK hiện tại là một gánh nặng thầm lặng. Trừ khi phí gas quay trở lại mức đỉnh của chu kỳ tăng giá, các nhà vận hành đang chảy máu từng ngày. Tôi không có gì chống lại công nghệ chứng minh không kiến thức. Trái lại, tôi tin đó là một trong những cải tiến quan trọng nhất của blockchain. Nhưng nếu mô hình kinh tế không giải quyết được câu hỏi chi phí, công nghệ sẽ mãi mắc kẹt trong phòng thí nghiệm.
Câu chuyện này có một góc nhìn phản trực giác. Khi tôi nhìn vào làn sóng rút thanh khoản khỏi Yến, tôi không thấy một bi kịch. Tôi thấy sự thanh lọc tự nhiên. Thị trường đang tự sửa chữa những sai lệch do dòng vốn rẻ tạo ra. Các giao thức không thể tồn tại bằng trợ cấp vĩnh viễn sẽ bị loại bỏ. Có thể tàn nhẫn, nhưng điều đó buộc các nhà phát triển phải đối mặt với câu hỏi quan trọng nhất: sản phẩm này giải quyết vấn đề gì và ai sẽ trả tiền cho nó?
Nhìn quanh thị trường hiện tại, tôi thấy một sự đi ngang kéo dài. Bitcoin mắc kẹt trong một biên độ hẹp. Ethereum cũng vậy. Nhưng tôi đã sống qua đủ chu kỳ để biết rằng giai đoạn đi ngang này là nơi những dự án thực sự được xây dựng. Trong lúc giá cả tẻ nhạt, những đội ngũ giỏi nhất vẫn đang viết mã, vẫn đang gửi các đề xuất cải tiến, vẫn đang đo lường từng chỉ số một.
Tôi nhớ năm 2017, ở tuổi 25, tôi lao vào cuộc chơi ICO với ba nghìn đô la dành dụm. Tôi đọc whitepaper mỗi tối, tham gia các nhóm Telegram, và tin rằng mỗi đồng token sắp phát hành đều sẽ cách mạng hóa thế giới. Tám mươi phần trăm số tiền đó đã biến mất vào cuối năm 2018. Cú sốc đó buộc tôi phải ngồi lại hai tháng, đọc lại lịch sử các cuộc khủng hoảng tài chính, và rút ra một điều: chu kỳ crypto không bắt đầu từ tin tức hay công nghệ. Nó bắt đầu từ thanh khoản.
Bitcoin ETF được chấp thuận năm 2024 là một bước ngoặt. Nhưng tôi không xem đó là đích đến; tôi xem đó là một cánh cửa mở ra cho dòng vốn thể chế. Khi các quỹ lớn bước vào, họ mang theo các tiêu chuẩn thẩm định khắt khe. Họ sẽ hỏi về doanh thu thực tế, lộ trình pháp lý, cơ chế quản trị và rủi ro tập trung. Những dự án không đáp ứng được sẽ dần bị bỏ lại. Thị trường đang trưởng thành, dù không ai cảm nhận được qua biểu đồ giá.
Một kinh nghiệm khác tôi muốn chia sẻ, từ năm 2023, khi tôi tư vấn cho một giao thức thanh khoản nhỏ ở châu Âu. Họ có một sản phẩm thực sự tốt – một thị trường dự đoán với phí thấp và giao diện rõ ràng. Doanh thu của họ khiêm tốn nhưng ổn định đến từ một nhóm người dùng trung thành. Khi các quỹ đầu tư mạo hiểm gõ cửa, họ bị sức ép phải tăng trưởng nhanh hơn. Họ bắt đầu in token và trợ cấp thanh khoản. Trong sáu tháng, TVL tăng gấp bốn. Trong chín tháng, họ gần như không còn doanh thu thực tế. Tôi rút lui khỏi vị trí cố vấn với một cảm giác cay đắng. Áp lực tăng trưởng đã giết chết một sản phẩm tốt.
Điều này giải thích vì sao tôi thường hoài nghi với các giao thức DeFi có mức APR bốc lửa. Tôi gọi chúng là "cỗ máy in nợ của tương lai". Chúng tồn tại nhờ bán token cho người đi sau để trả cho người đi trước. Lịch sử đã chỉ ra rằng mô hình này luôn kết thúc theo cùng một cách. Tôi không nói rằng mọi chương trình khuyến khích đều xấu. Một phần thưởng hợp lý có thể khởi động hiệu ứng mạng lưới. Nhưng ranh giới giữa khởi động và gian lận được vẽ bởi dòng doanh thu hữu cơ. Khi doanh thu đó không bao giờ đến, bạn chỉ đang nhìn một trò chơi Ponzi được trang điểm bởi đồ họa đẹp.
Gần đây, tôi dành nhiều thời gian cho Bitcoin và câu chuyện Ordinals. Có một điều khiến tôi thực sự quan tâm: biểu đồ phí giao dịch của mạng Bitcoin. Trước khi Ordinals xuất hiện, phí thấp đến mức đáng báo động. Các thợ đào phụ thuộc gần như hoàn toàn vào phần thưởng khối, vốn sẽ giảm dần theo mỗi chu kỳ bán thời gian. Mô hình bảo mật của Bitcoin đang đối mặt với một vấn đề toán học khó giải. Ordinals, dù gây tranh cãi, đã mang lại một nguồn phí mới. Khi mọi người nhìn những hình ảnh được ghi lên satoshi và cho rằng đó chỉ là trào lưu, tôi nhìn vào các dòng doanh thu mới cho thợ đào. Vào năm 2025, phí Ordinals đã chiếm tới hơn 15% tổng thu nhập của thợ đào trong những tháng đỉnh điểm. Nếu không có làn sóng ghi chú này, bài toán bảo mật dài hạn của Bitcoin sẽ còn nan giải hơn.
Sau đó là câu chuyện của Layer 2 trên Bitcoin. Mọi người thắc mắc tại sao dòng vốn lại chảy vào các giải pháp này. Câu trả lời nằm ở phí. Khi phí giao dịch trở nên đắt đỏ trong các giai đoạn bùng nổ, người dùng chuyển sang các lớp mở rộng. Các nhà phát triển cạnh tranh để xây dựng cầu nối, giải pháp tổng hợp và giao thức thanh toán. Tôi nhìn thấy một hệ sinh thái đang tự tạo ra các công cụ của riêng mình, và điều đó khiến tôi lạc quan một cách thận trọng.
Bây giờ, nói về sự đi ngang hiện tại. Tâm lý chung của các nhà đầu tư mà tôi gặp gỡ tại Tel Aviv, Singapore và Dubai là một sự ngán ngẩm yên lặng. Họ cảm thấy thị trường không có hướng đi. Nhưng tôi lại nhìn thấy một sự kiên nhẫn có chủ đích. Các quỹ đầu tư mạo hiểm đang ngồi trên lượng tiền mặt khổng lồ, chờ đợi những dự án có mô hình đúng đắn. Các nhà phát triển giỏi nhất không rời ngành, họ chỉ đang im lặng xây dựng. Lịch sử cho thấy những giai đoạn tích lũy kéo dài thường tạo nền tảng cho những chu kỳ tăng trưởng mạnh mẽ nhất.
Tôi thường hỏi đội ngũ của các giao thức mới một câu duy nhất: Điều gì xảy ra nếu không có token trong vòng mười hai tháng? Một đội ngũ thực sự sẽ trả lời bằng lộ trình sản phẩm, bằng kế hoạch tạo doanh thu từ phí, bằng cách giữ chân người dùng thông qua giá trị thực. Một đội ngũ yếu sẽ lắp bắp và nói về phần thưởng. Câu trả lời đó quyết định 90% quyết định đầu tư của tôi.
Khi tôi chia sẻ điều này trên bản tin "Vĩ mô và Crypto" hàng tuần, một số người nói tôi quá bi quan. Họ bảo rằng các chương trình khuyến khích chỉ là chi phí tiếp thị. Tôi không đồng ý. Tiếp thị xây dựng thương hiệu; nó không xây dựng doanh thu. Sự khác biệt trở nên rõ ràng khi ngân sách tiếp thị cạn kiệt. Lúc đó, Yến và những giao thức tương tự sẽ biến mất khỏi bản đồ. Điều duy nhất còn lại trên màn hình là một dòng chữ trong hồ sơ kiểm toán: "Phần thưởng đã kết thúc; TVL đã trở về mức trước khi khởi động."
Tôi dự đoán rằng hai năm tới sẽ chứng kiến một sự phân hóa sâu sắc giữa các giao thức. Một nhóm nhỏ sẽ vượt qua, với doanh thu thực tế tăng trưởng đều đặn và người dùng quay lại không cần trợ cấp. Nhóm còn lại, phần lớn, sẽ chìm vào quên lãng. Điều này nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng tôi đã chứng kiến điều tương tự trong những ngày đầu của Web 2.0. Các công ty dot-com bốc hơi, nhưng hạ tầng internet vẫn đứng vững và những ai xây dựng nền tảng thực sự đều gặt hái được thành quả.
Tôi không phải là một người bán sự hoảng loạn. Tôi vẫn nắm giữ một phần danh mục trong Bitcoin và Ethereum, cùng một tỷ lệ nhỏ ở các giao thức mà tôi tin là có lợi thế kỹ thuật thực sự. Nhưng tôi không còn mua vào các câu chuyện APY nữa. Mỗi lần nhìn thấy một biểu đồ TVL tăng vọt, tôi tự hỏi: người dùng này đang tìm kiếm sản phẩm hay đang săn lùng trợ cấp? Nếu câu trả lời là sau, tôi biết mình vừa tiết kiệm được một khoản tiền.
Trở lại với Yến. Ba tuần sau đợt rút vốn lớn, đội ngũ phát triển đã phát hành một bản nâng cấp làm giảm đáng kể chi phí vay. Một vài nhà cung cấp thanh khoản quay lại. Nhưng TVL chỉ phục hồi được 15%, và token YEN vẫn mất hơn một nửa giá trị. Trên diễn đàn cộng đồng, một người dùng hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu họ ngừng hoàn toàn việc phát hành token. Không ai trả lời. Và sự im lặng đó tóm tắt toàn bộ vấn đề của ngành công nghiệp chúng ta.
Nhưng có một điều khiến tôi vẫn trở lại làm việc mỗi sáng tại văn phòng nhỏ ở Tel Aviv. Đó là niềm tin rằng blockchain giải quyết một vấn đề tài chính có thật: sự minh bạch và quyền tự do tài sản. Tôi đã đi đến các thành phố lớn và gặp những con người không có tài khoản ngân hàng ở tuổi ba mươi, bởi vì hệ thống tài chính từ chối họ. Họ không quan tâm đến APY hay TVL. Họ muốn lưu trữ giá trị mà không sợ bị tịch thu. Họ muốn chuyển tiền cho gia đình ở một đất nước khác mà không bị mất 20% qua trung gian. Với họ, một giao thức vay mượn phi tập trung với doanh thu khiêm tốn nhưng hoạt động đúng giờ có ý nghĩa hơn gấp trăm lần so với một cỗ máy in token hoành tráng.
Có lẽ thị trường đi ngang đang dạy chúng ta một bài học đắt giá: sự bền vững không đến từ việc bơm thanh khoản, mà đến từ việc xây dựng những sản phẩm mà con người sẵn sàng trả tiền. Câu hỏi còn lại là: bạn có dũng cảm để chờ đợi điều đó không?

